Thế là cả hai đưa nhau đến quan tòa xét xử. Nghe qua câu chuyện, viên quan tòa ra lệnh cho người ăn mày như sau:
Anh hãy lấy đồng tiền đánh cho kêu lên và lấy âm thanh của đồng tiền đó mà trả cho người bán thịt. Ðó là giải pháp công bằng nhất là anh được hưởng khói thịt nướng, còn người bán thịt được hưởng âm thanh của đồng tiền.
Có thể chúng ta sẽ cười chê thái độ ích kỷ keo kiệt của người bán thịt nướng, nhưng nhiều khi chính chúng ta cũng hành xử như vậy đối với những người anh em xung quanh đang cần đến tình thương, sự thông cảm và tình liên đới của chúng ta. Tình thương giữa chúng ta với anh em nếu không đưa tới sự chia sẻ và liên đới thì là một tình thương chưa chân thành, chưa mạnh đủ.
"Một miếng khi đói bằng một gói khi no". Trước nhu cầu của anh em xung quanh, mỗi người chúng ta đừng chạy trốn với những lời nhắn nhủ thầm trong lòng rằng chứng nào tôi có dư thừa tôi sẽ giúp anh, giúp chị hoặc xin lỗi bây giờ tôi đang bận bịu với nhiều chuyện, xin anh chị hãy trở lại lúc khác đi. Và mỗi người chúng ta đều hiểu, với những người ích kỷ "lúc khác đó" sẽ không bao giờ có.
Lạy Chúa, xin dạy con sống quảng đại chia sẻ với anh em xung quanh, ngay cả với những gì nhỏ mọn tầm thường nhất vì cách cho trọng hơn của cho, xin ban ơn cho con được có tâm tình của Chúa, yêu thương như Chúa để phục vụ anh em mỗi ngày một hữu hiệu hơn. Amen.
R. Veritas