|
|
|
|
| Gia Đình Tổ ấm |
|
BTV : Gierado Nguyễn Bình - Thứ Hai, 29/12/2008
|
|
Andy Williams, thiếu niên 13 tuổi, đem súng vào trường bắn chết một số người vào khoảng tháng Ba năm 2001. Ngày 5 tháng Giêng 2002, Charles Bishop 15 tuổi lái một chiếc máy bay nhỏ đâm vào tòa nhà cao 42 tầng của Bank of America tại Tampa, Florida. Người ta tìm thấy trong túi áo em một mảnh giấy nói rằng em ủng hộ trùm khủng bố Bin Laden. Theo những người chung quanh Charles Bishop, em hiền lành nhưng có vẻ buồn, cô đơn và không có bạn, em sống với mẹ. Như Bishop, Williams cũng có hoàn cảnh tương tự : cô đơn, không có bạn, sống trong cảnh gia đình đổ vỡ và đời sống không ổn định.
|
|
| Tình trạng gia đình của các em như nhiều gia đình khủng hoảng của hôm nay: gia đình bị tan vỡ vì ly dị. Nhiều gia đình chỉ có mẹ, có gia đình chỉ có cha, và các em lớn trong sự không đầy đủ tình thương của mẹ cha. Có những em còn đủ cha mẹ bên cạnh nhưng phải sống trong cảnh : «cơm không lành, canh không ngọt », cha mẹ luôn sống bất hòa . Sống giữa nguồn yêu thương tổ ấm, nhưng các em lại cảm thấy ‘thiếu tình thương’. Tâm hồn đơn thành của trẻ thơ lớn lên, luôn phải chứng kiến những xáo trộn trong gia đình, làm ảnh hưởng sâu đậm đến cả cuộc đời các em. Các nghiên cứu của các ngành khoa học nhân văn và xã hội như tâm lý, xã hội học … đã chỉ cho thấy tầm quan trọng của cộng đoàn gia đình trong đời sống xã hội. Gia đình là cái nôi đầu tiên đón tiếp và góp phần xây dựng cho con người những điều kiện nền tảng của cuộc sống và hạnh phúc. Đối với các kitô hữu, gia đình còn mang một ý nghĩa thần thiêng : một cộng đoàn yêu thương phản ảnh cộng đoàn của Thiên Chúa, theo gương gia đình Nagiarét. Một gia đình hạnh phúc góp phần cho con cái trở nên người trưởng thành về mặt tinh thần, tình cảm và tâm linh. Gia đình hạnh phúc luôn là tổ ấm nuôi dưỡng sự phát triển nhân cách và tâm linh. Gia đình là tế bào sống động làm nên quốc gia vững mạnh, nhân loại an bình , và Giáo Hội thánh thiện như Đức Thánh Cha Đức Gioan Phaolô II khẳng định : Gia đình vừa là “tế bào đầu tiên và sống động” vừa là “nền tảng của xã hội ” (FC 42). Gia đình công giáo là “giáo hội thu nhỏ” (FC 49), là “giáo hội tại gia” (FC 61). Gia đình có bốn bổn phận chính : đào tạo một cộng đồng nhân vị, phục vụ sự sống, tham gia vào việc phát triển xã hội và tham gia vào đời sống và sứ mạng của Giáo hội (Tông huấn Familiaris Consortio ) Để trở nên một gia đình tổ ấm, mang dấu ấn tình yêu, Gia đinh Kitô giáo được mời gọi sống theo gương Thánh Gia Thất Mẹ Maria, thánh Giuse và Chúa Giêsu như lời dạy của vị cha chung- Đức Thanh Cha Bênêdicto XVI “Gia đình Thánh Gia Thất Nagiaret thật sự là “nguyên mẫu” cho tất cả các gia đình Kitô hữu được hiệp nhất trong Bí tích Hôn nhân….là dấu chỉ và là phương tiện hợp nhất cho toàn nhân loại” (Bài giảng Lễ Thánh Gia năm 2006). Chính vì lẽ đó, "Lễ Thánh Gia" đã được thiết lập để nêu gương cho moi gia đình, do Đức Thánh Cha Lê-on XIII thiết lập, và được Đức Thánh Cha Bênêdicto XV phổ biến cho toàn thể Giáo Hội vào năm 1921. Lễ Thánh Gia gợi nhớ cho chúng ta những năm tháng thời thơ ấu âm thầm của Đức Giêsu, trưởng thành dưới mái ấm gia đình Nagiarét, và Thánh Gia nên mẫu gương của mọi gia đình Kitô gíao . Trong Gia đình Thánh Gia, trẻ thơ Giêsu bé bỏng, luôn cần đến sự đùm bọc, che chở của me Maria va Cha Giuse. Tình thương và sự dạy dỗ của ba mẹ đã nuôi dưỡng trẻ Giêsu lớn lên. Như bao trẻ em khác, Giêsu bé thơ cũng bị những biến cố lớn nhỏ của gia đình và xã hội chi phối, đưa đẩy, ảnh hưởng. Nhưng chính cha mẹ Ngaì đã bao bọc và chỉ từng bước đường vào đời của con thơ như Thánh kinh ghi nhận : « con trẻ lớn lên, thêm mạnh mẽ, đầy khôn ngoan, và ơn nghĩa Thiên Chúa ở cùng Người » (Lc 2, 40). Chiêm ngưỡng Thánh Gia, mọi thành viên gia đình được mời gọi theo tâm tình của Thánh Phaolô trong thư gởi tín hữu Côlôsê (3, 12-21) : hãy thương yêu, chịu đựng và tha thứ cho nhau; hãy lo chu toàn bổn phận giữa vợ chồng, giữa cha mẹ và con cái đó là con đường đưa gia đình đến hạnh phúc- một tổ ấm. Nơi tổ ấm, Người làm cha làm mẹ, được mời gọi nhìn vào Thánh Giuse và Đức Maria, hết tình với con yêu. Hình ảnh hai ông bà luôn làm mọi sự để con trẻ Giêsu được an toàn và lớn lên trong ơn nghĩa Chúa. Hai ông bà đang hiến trẻ nhỏ cho Thiên Chúa (x. Lc 2, 22-28), tất bật lo lắng cho con trẻ trốn sang Ai Cập khi gặp sự truy bức của bạo vương Hêrôđê (x. Mt 2, 13-18). Khi bị lạc mất con sau khi tôn thờ Thiên Chúa ở Đến thánh vào lúc trẻ Giêsu 12 tuổi, ba mẹ Giuse và Maria lo lắng tìm kiếm (x. Lc 2, 41-50). Trong mái ấm Nagiaret, Đức Maria và thánh Giuse luôn hiểu biết rõ sứ mạng của Con Trẻ Giêsu. Cả hai khi đón nhận và nuôi dưỡng con trẻ trong lòng tin và tình yêu thương, các ngài đã góp phần trong việc giúp đỡ Người nhận ra vận mệnh của mình. Trẻ Giêsu bên cạnh Đức Maria, Mẹ Ngài và Thánh Giuse, cha nuôi Ngài, cũng đã phải học tập như bao nhiêu trẻ thơ khác như “học ăn, học nói, học gói, học mở”. Trẻ Giêsu cũng học nghề mộc nơi cha nuôi với những dụng cụ như cưa, bào, đục… Ngài cũng đã phải học Thánh Kinh, Lề Luật như bao nhiêu con trẻ Do Thái trong gia đình thánh đức. Nơi tổ ấm gia đình, người làm con được mời gọi sống trong tâm tình yêu mến mẹ cha và biểu lộ chữ « hiếu » với các ngài. Chính sự thảo kính, yêu mến mẹ cha làm nên sự gắn bó cho tình yêu cha mẹ, góp phần hạnh phúc gia đình. Thảo kính đối với cha mẹ là bổn phận của người làm con trong những truyền thống rất lâu đời của các nền văn minh như ở Trung Quốc cũng như ở Ấn độ, bổn phận đối với cha mẹ trở thành một thứ đạo hiếu đòi buộc hết mọi người. Riêng ở Việt Nam, những bài học đầu đời qua ca dao tục ngữ dạy phải ghi nhớ tình cha nghĩa mẹ : "Công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Một lòng thờ mẹ kính cha, cho tròn chữ hiếu mới là đạo con". Thảo kính cha mẹ không chỉ thuộc bổn phận tự nhiên, nhưng còn là hành vi của niềm tin, trong Thập giới mà Thiên Chúa truyền cho dân người, có giới răn thứ tư Thảo kính cha mẹ. Qua sách Huấn Ca, Thiên Chúa linh hứng bày tỏ ý muốn : người làm con phải thảo kính cha và phục quyền mẹ. Ai trọn chữ hiếu với cha mẹ của mình, được Thiên Chúa chúc phúc như Huấn ca nói : "Kẻ kính cha sẽ được trường thọ"(Hc 3,6) , được Thiên Chúa tha thứ lỗi lầm : "Kẻ thờ cha thì được thứ tha tội lỗi"(Hc 3,3), "Vì việc hiếu nghĩa đối với cha sẽ không bị quên lãng, và sẽ đền bù tội lỗi cho con" (Hc 3, 14). Người hiếu nghĩa, được kho tàng của tình thương : "người kính mẹ khác nào kẻ tích trữ kho tàng"(Hc 3, 4). Vâng, Tổ ấm được góp phần bởi tất cả mọi thành viên, con sống hiếu nghĩa, ba mẹ trọn tình thương. Khi rời xa tổ ấm, người làm con luôn ghi mãi tình thương và sự hạnh phúc của gia đình: “Mai con lớn nên người, ra đi tung cánh trong đời, dù xa vô bờ, vẫn nhờ đến tình mẹ cha…. ». Tình mẹ cha trong tổ ấm luôn ấp ủ con thơ, và đưa con vào đời, góp phần hình thành tương lai của con thơ… Mẹ bế con và cha đứng bên Cùng chung ánh mắt đẹp con hiền Mải nhìn không nói lòng hoa nở Thương quá ! con tôi đẹp giáng tiên… Lê Ngọc Hồ, Gia Đình Lm. Vinhsơn, Sàigòn 27/12/2008 |
|
|
|
|
|