Vào ngày lễ Thánh Gia, với đoạn Tin Mừng nầy, Giáo Hội tưởng niệm hai nghi thức được cử hành một lúc trong Đền Thánh Giê-ru-sa-lem: lễ thanh tẩy Đức Ma-ri-a và lễ thánh hiến Đức Giê-su, con trai đầu lòng.
Chung quanh con trẻ sáu tuần lễ nầy, chúng ta thấy Đức Ma-ri-a và thánh Giu-se không chỉ "tuân theo Luật Chúa truyền", nhưng cũng còn ngạc nhiên bỡ ngỡ trước lời sấm của cụ già Si-mê-on về Hài Nhi. Điều nầy cho thấy thánh Giu-se đã nhận con trẻ nầy như đứa con ruột thịt của mình. Như vậy, thánh Lu-ca vốn đã nhấn mạnh đức đồng trinh của Đức Ma-ria, không ngần ngại nói: "cha mẹ của Đức Giê-su".
Luật Mô-sê đòi buộc người mẹ, sau bốn mươi ngày sinh con trai, sau tám mươi ngày sinh con gái, một hy lễ thanh tẩy: một con chiên một năm, nhưng nếu người nghèo, một đôi chim gáy hay một cặp bồ câu non. Vì thế, của lễ của Đức Ma-ri-a và thánh Giu-se là của lễ của người nghèo.
Lễ thánh hiến con trai đầu lòng là đòi buộc, nhưng không cần phải lặn lội xa xôi đem con lên Giê-ru-sa-lem để tiến dâng cho Chúa. Ở đây, thánh Lu-ca đề cao lòng đạo đức tuyệt vời của Đức Ma-ri-a và thánh Giu-se.
Vào giây phút Đức Giê-su, hoàn toàn trong tay của con người, được tiến dâng lên cho Cha Ngài, Thánh Thần linh hứng cho hai nhân vật khả kính: cụ già Si-mê-in và bà ngôn sứ An-na, mặc khải sứ mạng của Hài Nhi nầy.
1. Cụ già Si-mê-on.
Cụ già Si-mê-on mong chờ "niềm an ủi của Ít-ra-en", đây là tước hiệu chỉ Đấng Mê-si-a từ thời ngôn sứ I-sai-a đệ nhị, tức là cuối thời lưu đày (Is 49: 13). Cụ nhận ra ở nơi Hài Nhi nầy Đấng Cứu Độ không chỉ của dân Ít-ra-en nhưng của muôn dân nữa. Mặc Khải nầy làm cho Đức Ma-ri-a và thánh Giu-se ngạc nhiên và bỡ ngỡ. Thánh ca của cụ già Si-mê-on tiên báo về sứ mạng của Đức Giê-su sánh đôi với thánh thi của ông Da-ca-ri-a tiên báo sứ mạng của Gioan Tẩy giả. Thánh Lu-ca thiết lập một sự song đối giữa cuộc đời thơ ấu của hai con trẻ nầy.
"Ông Si-mê-on chúc phúc cha hai ông bà", nhưng chỉ hướng về một mình Đức Ma-ria và nói với chỉ một mình Mẹ, bởi vì thánh Giu-se qua đời sớm nên không thể làm chứng về cuộc đời công khai của Đức Giê-su. Cụ già Si-mê-on báo trước cho Đức Ma-ri-a, mẹ của Hài Nhi, số phận đau khổ đang chờ đợi Mẹ: Mẹ sẽ đau khổ vì dân Ít-ra-en bị chia rẻ về Con của Mẹ: tin vào Ngài hay từ chối Ngài. Chúng ta có thể đọc thấy trong lời tiên báo nầy viễn cảnh núi Sọ chứ? Mạch văn không đòi buộc điều nầy nhưng cũng không tuyệt đối loại bỏ.
2. Bà ngôn sứ An-na.
Bà ngôn sứ An-na hân hoan vui mừng về việc cứu thoát Giê-ru-sa-lem mà con trẻ nầy sẽ là người kiến tạo. Bà lớn tiếng loan báo cho hết mọi người.
Đây là sự ghi nhận mang đậm nét của thánh ký Lu-ca: đối với Lu-ca, Giê-ru-sa-lem là trung tâm Mặc Khải. Dung mạo của hai ông bà lão nầy đại diện rất rõ nét nỗi mong chờ dài lâu của dân Ít-ra-en. Thế nên, nầy đây hai người tôi tớ vĩ đại của Thiên Chúa đến chứng thực rằng sứ vụ của dân Ít-ra-en chuẩn bị chờ đón Đấng Mê-si-a đã đến hồi kết thúc. Họ được sánh ví như thời Cựu Ước được hoàn tất để nhường chỗ cho thời Tân Ước, kỷ nguyên Mê-si-a.
Trong số bốn tác giả Tin Mừng, thánh Lu-ca là thánh ký nhấn mạnh nhiều nhất những giai đoạn cứu độ.
3. Lời kết.
Thánh Lu-ca kết thúc đoạn Tin Mừng hôm nay với đời sống ẩn dật của Đức Giê-su trong mái ấm gia đình Na-da-rét. Thánh ký ghi nhận rất ngắn gọn cuộc đời thơ ấu của Đức Giê-su. Lời nhận xét nầy được đặt song đối với lời nhận xét khác liên quan đến cuộc đời thơ ấu của Gioan Tẩy giả: "Cậu bé càng lớn lên thì tinh thần càng vững mạnh" (Lc1: 80) . Cũng như vậy về cuộc đời thơ ấu của Đức Giê-su: "Còn Hài Nhi, ngày càng lớn lên, thêm vững mạnh", tuy nhiên thánh ký còn thêm: "đầy khôn ngoan, và hằng được ân nghĩa cùng Chúa". Như vậy, Đức Giê-su thì vĩ đại hơn Gioan Tẩy giả ngay từ thời thơ ấu.