Thứ Sáu, 10/9/2010
Trang chủ
Giới Thiệu
Thánh nhạc Online
Diễn đàn chia sẽ
Hình ảnh
Liên Hệ
Liên kết
Trang Chủ > Tin Tức Hoạt động Đoàn > Tin Tức
Huấn từ Đức Thánh Cha Bênêđíctô XVI
BTV : Thợ làm vườn - Thứ Năm, 27/3/2008

Anh chị em đã có một quyết định sáng suốt, đặt Chúa Giêsu Kitô Phục Sinh làm trung tâm của Hội Nghị, và của tất cả đời sống và chứng nhân của Giáo Hội tại Ý. Sự Phục Sinh của Chúa Kitô là một sự kiện đã xẩy ra trong lịch sử, mà các Tông Đồ là những người chứng nhân, và một cách hiển nhiên không phải là những người đã khám phá ra nó. Cùng một lúc, nó không đơn thuần là một sự trở lại của đời sống trái đất của chúng ta. Thay vào đó, nó là một “biến đổi” phi thường nhất mà chưa bao giờ xẩy ra, một “bước nhẩy” quyết định tới một chiều kích mới một cách thâm thúy của đời sống, bước vào trong một trật tự khác một cách cương quyết mà trên tất cả liên quan đến Đức Giêsu Nagiareth, với ngài cả chúng ta nữa, toàn thể gia đình nhân loại, lịch sử và toàn vũ trụ.

Huấn từ Đức Thánh Cha Bênêđíctô XVI
Dịp Hội Nghi Giáo Hội Toàn Quốc Ý ngày 19 tháng 10 năm 2006.


Trần Mỹ Duyệt chuyển ngữ

Anh chị em thân mến,

 

Tôi vui mừng có mặt ở đây với anh chị em tại thành phố thơ mộng và lịch sử Verona này, để tham dự Hội Nghị Toàn Quốc Lần Thứ 4 của Giáo Hội Ý. Tôi gửi tới toàn thể quí anh chị em và từng người lời chào mừng của tôi trong Chúa.

 

Tôi cám ơn Hồng Y Camillo Ruini, Chủ Tịch Hội Đồng Giám Mục, và Bác sĩ Gioavanna Ghirlanda, đại diện của Giáo Phận Verona, về những lời chúc mừng chân thành mà các vị đã gửi đến tôi nhân danh toàn thể anh chị em, và về việc tóm lược tiến trình của Đại Hội.

 

Tôi cám ơn Hồng Y Dionigi Tettamanzi, Chủ Tịch Ủy Ban Chuẩn Bị, và tất cả mọi người đã làm việc cho biến cố đáng ghi nhớ này. Với tất cả tâm tình, tôi xin cám ơn từng anh chị em hiện diện nơi đây, trong sự hiệp thông vui mừng, gồm nhiều thành phần khác nhau của Giáo Hội Ý: Giám Mục Flavio Roberto Carraro của Verona, vị đã tiếp đón chúng ta; các giám mục hiện diện, các linh mục và phó tế, các tu sĩ nam nữ, và các anh chị em nam nữ giáo dân, những người đã nói lên nhiều thực trạng của người Công Giáo Ý.

 

Đệ Tứ Hội Nghị Toàn Quốc là một bước mới mẻ trên con đường ứng dụng những hướng dẫn của Công Đồng Vatican II, mà Giáo Hội Ý đã thực hiện từ nhiều năm ngay sau Công Đồng vỹ đại này.

 

Trước hết, nó là con đường hiệp thông với Thiên Chúa Cha và với Chúa Giêsu Kitô Con Ngài trong Chúa Thánh Thần, và từ đó hiệp thông với chúng ta trong sự hiệp nhất trong một Thân Mình của Đức Kitô (cf 1 Jn 1:3; 1 Cor 12:12-13). Nó là con đường trực tiếp dẫn đến việc phúc âm hóa, để giữ cho đức tin sống động và mạnh mẽ nơi dân tộc Ý. Vì thế, nó là một chứng từ vững vàng của tình yêu đối với nước Ý và trăn trở sống động cho sự thiện hảo của người dân.

 

Cuộc lữ hành này của Giáo Hội tại Ý đã đi trong sự hiệp thông bền chặt và mật thiết với Đấng kế vị Thánh Phêrô: Tôi vui mừng nhắc lại với anh chị em Đầy Tớ Chúa, Giáo Hoàng Phaolô VI, đấng đã triệu tập Đệ Nhất Hội Nghị vào năm 1976, và Đức Gioan Phaolô II, do những đóng góp mạnh mẽ của ngài mà tất cả chúng ta khi nhớ lại tại Hội Nghị ở Loreto và Palermo, đã làm vững mạnh niềm tự tin của Giáo Hội Ý để hành động, nhờ đó việc tin vào Chúa Giêsu Kitô tiếp tục trao ban, cũng như đối với những người nam và nữ của thời đại chúng ta, ý thức và nhận định sự hiện hữu của con người và nhờ đó đã có một “mẫu mực hướng dẫn và một sức mạnh ảnh hưởng thu hút” trên cuộc hành trình của dân tộc tiến về tương lai mình (cf. Discourse at the Meeting with the Italian Church in Loreto, 11 April 1985; L’Osservatore Romano English edition, 6 May, p.5).

 

Chúa Phục Sinh: Trung tâm của đời sống

 

Với cùng một tinh thần ấy, hôm nay tôi có mặt tại Verona để cầu nguyện với Thiên Chúa cùng với anh chị em, để chia sẻ, mặc dù một cách giới hạn, công việc của anh chị em trong những ngày này, và để đưa ra điều tôi suy nghĩ với anh chị em về những gì coi như quan trọng nhất đối với sự hiện diện Kitô Giáo trên nước Ý.

 

Anh chị em đã có một quyết định sáng suốt, đặt Chúa Giêsu Kitô Phục Sinh làm trung tâm của Hội Nghị, và của tất cả đời sống và chứng nhân của Giáo Hội tại Ý. Sự Phục Sinh của Chúa Kitô là một sự kiện đã xẩy ra trong lịch sử, mà các Tông Đồ là những người chứng nhân, và một cách hiển nhiên không phải là những người đã khám phá ra nó. Cùng một lúc, nó không đơn thuần là một sự trở lại của đời sống trái đất của chúng ta. Thay vào đó, nó là một “biến đổi” phi thường nhất mà chưa bao giờ xẩy ra, một “bước nhẩy” quyết định tới một chiều kích mới một cách thâm thúy của đời sống, bước vào trong một trật tự khác một cách cương quyết mà trên tất cả liên quan đến Đức Giêsu Nagiareth, với ngài cả chúng ta nữa, toàn thể gia đình nhân loại, lịch sử và toàn vũ trụ.

 

Đây là điều tại sao Sự Phục Sinh của Chúa Kitô là tâm điểm của lời giảng dậy và chứng từ Kitô Giáo từ khởi đầu và cho đến tận cùng thời gian. Thật vậy, nó là một mầu nhiệm cao cả, mầu nhiệm của sự cứu độ của chúng ta, mà nó tìm thấy sự kiện toàn của nó trong Sự Phục Sinh của Ngôi Lời Nhập Thể, và cả hai tiên hưởng và bảo đảm niềm hy vọng của chúng ta. Nhưng dấu chứng của mầu nhiệm này là tình yêu, và chỉ trong lý lẽ của tình yêu mới có thể đem lại gần và một cách nào đó thấu iểu được: Đức Giêsu Kitô chỗi dậy từ cõi chết, bởi vì toàn thể con người của ngài đã hiệp nhất một cách tuyệt vời và một cách mật thiết với Thiên Chúa Đấng là tình yêu, là điều mạnh mẽ hơn cả sự chết.

 

Ngài đã là một với Đời Sống không thể phá hủy và vì thế ngài có thể cho đi chính sự sống mình, để mình bị giết đi, nhưng ngài đã không thua cái chết một cách chung cuộc: tại Bữa Tiệc Ly người đã một cách cụ thể biết trước và chấp nhận do tình yêu của người cái chết trên Thập Giá, nhờ đó chuyển hóa nó thành một tặng vật của chính ngài, qua tặng vật này ban cho chúng ta sự sống, tự do và ơn cứu độ.

 

Sự Phục Sinh của ngài, vì thế, cũng giống như sự bột phát của ánh sáng, bột phát của tình yêu đã làm tan chảy những xích xiềng tội lỗi và sự chết. Nó đã khai mở một chiều kích mới của sự sống và một thực tại mới, từ đó phát sinh một thế giới mới, một cách tiếp tục đi sâu vào thế giới của chúng ta, biến đổi nó và đem nó lại với chính ngài.

 

Tất cả những điều này xẩy ra một cách cụ thể xuyên qua đời sống và chứng từ của Giáo Hội; hơn thế nữa, chính Giáo Hội tạo nên những hoa trái đầu mùa của sự biến đổi này là công việc của Thiên Chúa chứ không phải của chúng ta. Qua đức tin và Phép Thánh Tẩy, mà sự chết và phục sinh, tái sinh, biến đổi thành một đời sống mới. Nó là những gì mà Thánh Phaolô đã đề cập đến trong Thư ngài gửi cho tín hữu Galata: “Tôi không sống nữa, nhưng Đức Kitô sống trong tôi” (2:20). Từ đó, căn tính cốt yếu của đời sống tôi được thay đổi nhờ Bí Tích Thánh Tẩy, và tôi tiếp tục hiện hữu chỉ trong tình trạng đổi mới này.

 

Con người tự nhiên của tôi được lấy đi và tôi được tràn đầy với một chủ thể trong đó cái “tôi” của tôi vẫn còn những đã được biến đổi, thanh luyện, “bắt đầu” nhờ việc tháp nhập vào một chủ thế Khác, người chiếm hữu một chỗ mới trong sự hiện hữu của tôi. Vì thế, chúng ta trở nên “một trong Đức Kitô” (Gal 3:28), một chủ thể mới cá biệt, và “cái tôi” của chúng ta được giải thoát khỏi sự cách ngăn của nó.

 

“Tôi, nhưng không phải là tôi”: đây là một mô thức của sự hiện diện Kitô Giáo được thiết lập trong Phép Thánh Tẩy, mô thức của việc phục sinh trong thời gian, mô thức của Kitô hữu “mới” được kêu gọi để biến đổi thế giới.

 

Ở đây mang sẵn miềm vui Phục Sinh của chúng ta. Ơn gọi của chúng ta và nhiệm vụ Kitô hữu chúng ta được hợp tác để vươn tới sự viễn mãn trọn vẹn trong thực tại hằng ngày của cuộc sống chúng ta những gì Chúa Thánh Thần đã hoàn thành trong chúng ta qua Bí Tích Thánh Tẩy. Thật ra, chúng ta được kêu gọi để trở nên những người nam nữ mới, để có thể trở thành những chứng nhân của Đấng Đã Phục Sinh và vì thế, trở thành những người mang niềm vui và hy vọng Kitô Giáo trong thế giới, một cách cụ thể trong cộng đồng của những người nam và nữ trong nơi chúng ta sống.
Các tin tức khác
Bản quyền © 2008 THIÊN AN Technology Trading & Services Pte. Giữ toàn quyền.