Thứ Năm, 09/9/2010
Trang chủ
Giới Thiệu
Thánh nhạc Online
Diễn đàn chia sẽ
Hình ảnh
Liên Hệ
Liên kết
Trang Chủ > Góc Huynh Trưởng > Tâm Lý - Giáo Dục
MÓN QUÀ.
BTV : Thợ làm vườn - Thứ Năm, 27/3/2008

Tôi bước vào nghề giáo đã gần 20 năm. Ngần ấy thời gian đã cho tôi thêm trưởng thành và thêm kinh nghiệm trên bục giảng. Cũng ngần ấy thời gian, mái tóc cha tôi bắt đầu chớm bạc lại càng bạc thêm. Cha về hưu mà không nguôi tiếc nuối chiếc bục giảng đã từng ngày gắn bó. Tôi biết cha buồn, rất buồn !
Buổi chiều nay, không khí mát mẻ, gió hiu hiu ngát mùi hương của lúa non mới trổ thật dễ chịu. Tan trường về, tôi chưa muốn về nhà vội, tạt qua khu chợ thị trấn, tôi định vào tiệm vải mua một xấp hàng may áo. Bất chợt, tôi thấy thấp thoáng phía trước, ngay trong cửa tiệm, cái dáng thẳng thẳng, khoan thai, đầu ngẩng cao quen thuộc. Ôi, cha tôi đây mà !
Tôi dừng lại, nép ở góc chợ đưa mắt nhìn. Thì ra cha tôi cũng đi mua vải. Cha nói gì đó với cô bán hàng và trao một mảnh giấy nhỏ. Cô ta cẩn thận đặt mảnh giấy vào xấp vải, gói lại bằng giấy hoa có buộc nơ ruy-băng rất đẹp, rồi mới trao cho cha tôi. Tôi thắc mắc, lạ nhỉ, cha tôi đang dự định làm gì vậy ? Tôi cứ tần ngần suy nghĩ mãi, đến khi bóng cha tôi vụt qua, tôi mới xực tỉnh trở về với thực tại. Ngập ngừng bước vào cửa tiệm, tôi chọn mua một xấp vải ka-tê Mỹ trắng tinh, gói cẩn thận, ghi địa chỉ rồi đem ra bưu điện nhờ gửi đi...

Tôi bước vào nghề giáo đã gần 20 năm. Ngần ấy thời gian đã cho tôi thêm trưởng thành và thêm kinh nghiệm trên bục giảng. Cũng ngần ấy thời gian, mái tóc cha tôi bắt đầu chớm bạc lại càng bạc thêm. Cha về hưu mà không nguôi tiếc nuối chiếc bục giảng đã từng ngày gắn bó. Tôi biết cha buồn, rất buồn !

Buổi chiều nay, không khí mát mẻ, gió hiu hiu ngát mùi hương của lúa non mới trổ thật dễ chịu. Tan trường về, tôi chưa muốn về nhà vội, tạt qua khu chợ thị trấn, tôi định vào tiệm vải mua một xấp hàng may áo. Bất chợt, tôi thấy thấp thoáng phía trước, ngay trong cửa tiệm, cái dáng thẳng thẳng, khoan thai, đầu ngẩng cao quen thuộc. Ôi, cha tôi đây mà !

Tôi dừng lại, nép ở góc chợ đưa mắt nhìn. Thì ra cha tôi cũng đi mua vải. Cha nói gì đó với cô bán hàng và trao một mảnh giấy nhỏ. Cô ta cẩn thận đặt mảnh giấy vào xấp vải, gói lại bằng giấy hoa có buộc nơ ruy-băng rất đẹp, rồi mới trao cho cha tôi. Tôi thắc mắc, lạ nhỉ, cha tôi đang dự định làm gì vậy ? Tôi cứ tần ngần suy nghĩ mãi, đến khi bóng cha tôi vụt qua, tôi mới xực tỉnh trở về với thực tại. Ngập ngừng bước vào cửa tiệm, tôi chọn mua một xấp vải ka-tê Mỹ trắng tinh, gói cẩn thận, ghi địa chỉ rồi đem ra bưu điện nhờ gửi đi...

Lễ Nhà Giáo 20 tháng 11 năm nay trường tôi tổ chức khá long trọng, học trò tặng hoa và chúc mừng thầy cô. Tôi ngây ngất với niềm hạnh phúc, và rồi tôi đã khóc trên những đóa hoa học trò cài lên chiếc áo dài tuy cũ nhưng vẫn còn rất đẹp của mình. Tôi nghe như lòng tự nhủ: Nghề giáo là một nghề cao quý trong tất cả các nghề cao quý !”

Buổi trưa, về đến nhà, mẹ tôi chạy vội ra đón, mắt ánh lên tia hạnh phúc làm rạng rỡ cả khuôn mặt đã già nua vì nhọc nhằn. Trên tay mẹ là 2 gói quà vẫn còn thắm màu mực của con dấu bưu điện. Bên ngoài gói quà có hàng chữ ghi trên một trang giấy nhỏ: Kính tặng thầy Trần Văn Diệp... Mẹ bảo: “Cha con về hưu rồi mà học trò cũ vẫn còn nhớ, thật là quý !” Tôi cảm động đến trào nước mắt khi nhận ra 1 trong 2 gói quà đúng là cái mà cha tôi đã mua hôm nọ. Bên trong là một xấp vải trắng. Cha tôi bảo mẹ: “Em may nó đi, loại vải rũ này dành cho phụ nữ hợp hơn !”

Rồi cha trang trọng mở gói quà thứ hai: “A, vải ka-tê Mỹ màu trắng ! Cha thích lâu lắm rồi nhưng đắt quá, chưa hề dám mơ tới !” Cha trầm tư suy nghĩ, cố lục lọi trong tiềm thức một kỷ niệm nào đó. Quay sang tôi, cha hỏi khe khẽ như hỏi chính mình: “Nguyễn Thị Loan, Loan nào nhỉ ? Sao cô bé học trò này cha không nhớ nổi là ai ?”

Một lần nữa, nước mắt tôi lại ứa nhòe. Phải, cha làm sao mà nhớ được. Làm gì có học trò nào tên Loan ? Chỉ có con gái Ngọc Hồng của cha thôi ! Tôi lặng lẽ ra sau nhà rửa mặt, lòng tràn ngập tình yêu thương đằm thắm. Tôi chợt nhận ra, tôi với cha có một sự đồng cảm thật sâu xa: đó là hãy làm tất cả mọi điều tốt đẹp cho người thân yêu của mình được vui ! Ngày 20 tháng 11 năm nay đối với tôi có ý nghĩa biết bao !
Các tin tức khác
Bản quyền © 2008 THIÊN AN Technology Trading & Services Pte. Giữ toàn quyền.